Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010

Lời tựa


Đã từ lâu, tôi muốn chép lại những ký ức còn rơi rớt về tuổi thơ với bao kỷ niệm thân thương nơi làng quê, nơi tôi được sinh ra và lớn lên.

Rời quê lên Hà Nội học tập, chỉ đến khi nghỉ hè mới có dịp ở quê dài ngày, tuy nhiên, quê lúc đó cũng đã khác nhiều rồi. Những buổi chăn trâu, đá bóng cùng lũ bạn ngày xưa đã không còn, thay vào đó, ngày qua ngày chỉ biết ở nhà chơi và giúp đỡ bố mẹ những việc lặt vặt. Nhưng dù sao, tôi vẫn cảm nhận được cái gì đó, vẫn còn "nét quê" trong cái nắng chói trang của những trưa hè không bóng người đi lại trên các ngõ xóm, dù sao, tôi vẫn còn cảm nhận được.

Kỳ học cuối cũng là kỳ làm đồ án tốt nghiệp, cái đồ án của tôi- một kỹ sư xây dựng tương lai, lại không phải như thông thường mà nó là đồ án nghiên cứu "bảo tồn một làng cổ" (cái mà sau này tôi đi phỏng vấn, người ta bảo nó không có tác dụng gì cả, ?). Nhưng với tôi, đó là một cơ hội, thực sự là một cơ hội để tôi có thể làm một cái gì đó cho quê hương, nơi tôi rất yêu quý và suốt cuộc đời này không thể quên. Tôi cũng đã làm được một phần nào đó và tôi đã thấy hài lòng.

Với chiêc máy ảnh cũ mua được (trước khi làm đồ án nhờ tiền học bổng và xin anh trai) tôi được một lần cũng cô em họ rủ nhau đi chụp ảnh quê vào một buổi trưa hè của lần nghỉ hè cuối cùng. Tôi đã làm một video từ những bức ảnh này và gửi cho một người bên Ba Lan (bố của em đi chụp ảnh cùng tôi) và tất nhiên tôi rất vui vì tác dụng của nó.

Nhận bằng tốt nghiệp, đi làm, mục tiêu đặt ra là phải tự nuôi được bản thân không phải phụ thuộc vào bố mẹ và anh trai. Từ đó đến giờ, đã 2 năm, trung bình cứ 1 tháng tôi về quê một lần, thỉnh thoảng tôi vẫn cảm nhận được cái "nét quê" ở quê tôi nhưng thực sự nó mờ nhạt lắm, có thể không đủ thời gian hay là quê đã thay đổi rồi? Chắc là thế!

Hiện tại, tôi đã lấy vợ và sắp có em bé với nhiều lo toan của cuộc sống, sự bon chen nơi Thành phố làm cho đầu óc căng thẳng và suy nghĩ thay đổi nhiều. Sẽ không còn nhiều thời gian nghĩ tới quê nữa, thời gian sẽ để giành cho cuộc chiến bám trụ nơi Thành phố, cuộc chiến đang tiếp tục và không biết đến bao giờ?

Nhiều lúc, trong cuộc chiến ấy, tôi cảm tưởng như "đang tồn tại" chứ không phải là "đang sống" nữa, những lúc như thế ý nghĩ "về quê thôi!" hiện ra.

Tôi vẫn đang nghĩ...

1 nhận xét:

  1. Tôi cũng đã lên Sài Gòn từ năm 2004 đến nay (9/2011). Tôi học ngành sư phạm hóa. Tôi rất thiết tha về quê hương Tây Ninh, nơi đó có tuổi thơ tôi, gia đình tôi, nhà tôi...nơi tôi đã trưởng thành từng ngày.
    Tôi muốn những thế hệ đàn em sau này của tôi, những đứa cháu con của chị tôi sẽ được tôi dìu dắt trên con đường học vấn để vương tới tương lai.
    Nhưng hiện giờ tôi vẫn chưa về quê được. Nguyên nhân có nhiều: thứ nhất gia đình khuyên tôi cố gắng bám trụ lại Sài Gòn sau này sẽ có tương lai hơn; thứ hai là muốn về quê xin được trường gần nhà thì phải "đầu tiên"; thứ ba là người tôi yêu ở Sài Gòn... còn nhiều nguyên nhân nữa.
    Tôi đã từng nghĩ tôi sẽ về một miền quê nào đó yên bình, một miền quê giống như các bài tập đọc tôi đã từng học tiểu học. Sáng sớm tôi sẽ dạy sớm ăn cơm cùng gia đình nhỏ của mình (thời gian đầu thì ăn một mình...), xem thời sự lúc 6h, sau đó đến trường sớm một tí... Trưa về nhà cùng gia đình. Chiều nếu có giờ dạy thì lên trường nếu không thì ở nhà soạn bài vở, phụ bà xã mình công việc ở nhà. tối ở nhà xem thời sự, chỉ bài cho con, soạn bài cùng bà xã...
    Tôi sẽ dành nhiều thời gian rảnh rỗi cho học trò của mình: phụ đạo, bồi dưỡng...
    Cái khó lúc này là tìm thêm thu nhập cho gia đình. Quyết định sáng suốt nhất của tôi là dạy thêm lấy học phí rất rẻ: vài chục ngàn một tháng, có thể là mấy ký gạo, bó rau miền quê...
    Mong ước chỉ là mong ước!!!! Không biết khi nào tôi sẽ thực hiện được mơ ước này.
    Bạn nghĩ tôi có yêu quê không? Hay là tôi yêu nghề hơn?

    Trả lờiXóa